- Home
- Phát triển bản thân
- Từ Người Sợ Thể Thao Đến Người Chinh Phục Ultra Trail 160km: Hành Trình Vượt Giới Hạn Của Nguyễn Đức Tốt
Từ Người Sợ Thể Thao Đến Người Chinh Phục Ultra Trail 160km: Hành Trình Vượt Giới Hạn Của Nguyễn Đức Tốt
3 giờ sáng. Rừng Cao Bằng đặc quánh sương. Cây đèn pin trên trán tôi chỉ soi được vài mét đường trước mặt, còn lại là bóng tối và tiếng thở của chính mình. Chân trái phồng rộp, mỗi bước đặt xuống như giẫm lên lửa. Áo ướt sũng, lạnh dính vào lưng. Đồng hồ báo tôi đã chạy được hơn 120km. Còn gần 40km nữa.
Và trong khoảnh khắc đó, tôi bật cười một mình. Vì tôi nhớ lại người đàn ông của một năm rưỡi trước — người mà chạy 1km đã thở không ra hơi, người sợ thể thao, người luôn có sẵn một cái cớ để không phải vận động.
Người đó, và người đang đứng giữa rừng Cao Bằng này, là cùng một người. Là tôi.

Tôi từng là người sợ thể thao nhất mà bạn biết
Nói thật với anh chị: một năm rưỡi trước, tôi không phải vận động viên. Tôi thậm chí không phải người thích vận động.
Tôi là dân kinh doanh. Suốt hơn 12 năm gây dựng công ty phân bón Yimex từ hai bàn tay trắng, tôi coi thể thao là thứ xa xỉ. Là việc của người khác. Tôi có hàng trăm lý do rất “chính đáng”: bận, mệt, không có thời gian, sức khỏe yếu.
Ngày đầu tiên tôi thử chạy, tôi chưa được 1km đã mệt bở hơi tai. 5km với tôi khi đó là một con số ở hành tinh khác. Còn 42km marathon? Hay 160km ultra trail? Nếu ai đó nói tôi sẽ làm được, chắc tôi đã cười vào mặt họ.
Nhưng có một điều tôi học được, và nó thay đổi mọi thứ: giới hạn của chúng ta thường không nằm ở đôi chân. Nó nằm trong đầu.
Vì sao tôi chọn cự ly điên rồ: ultra trail 160km
Người ta hay hỏi tôi: “Anh Tốt, sao không chạy 5km, 10km cho khỏe là được, tự dưng lao vào ultra trail 160km làm gì cho khổ?”
Câu trả lời thật lòng: tôi không chọn 160km để chứng minh với ai. Tôi chọn nó để chứng minh với chính mình.
Thầy Phạm Thành Long — người thầy ảnh hưởng lớn nhất đến tư duy của tôi — có một câu tôi luôn nhớ: “Mọi giới hạn chỉ là tưởng tượng.” Câu đó nghe thì hay, nhưng chỉ khi bạn đặt chân lên đường chạy, bạn mới biết nó đúng đến mức nào.
Một ultra trail 160km không phải là chạy nhanh. Nó là bài kiểm tra xem bạn có dám ở lại với nỗi đau đủ lâu để đi qua nó hay không. Nó bóc trần con người bạn. Đến km thứ 100, không còn cơ bắp nào giúp bạn nữa — chỉ còn ý chí. Và tôi muốn biết ý chí của mình lớn tới đâu.
Trên hành trình đó, tôi may mắn được anh Đỗ Tâm dẫn lối vào thế giới Ultra Trail, được các cộng đồng như Run4Life, Ultra Run tiếp sức. Không ai đi một mình đến vạch 160km cả. Nhưng bước chân đầu tiên, thì phải tự mình bước.

Hành trình leo từ 50km lên 100km rồi chạm ultra trail 160km
Không ai nhảy một phát từ 1km lên 160km. Với tôi, đó là một cái thang, leo từng bậc, mỗi bậc là một lần vượt qua cái “tôi không thể” của ngày hôm trước.
Đây là những cột mốc thật trên hành trình chinh phục ultra trail của tôi:
- ✅ Bước chân đầu tiên — chưa được 1km đã mệt. Nhưng ngày hôm sau tôi vẫn ra đường chạy tiếp.
- ✅ Ultra Trail Hà Giang 50km — lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là “chạy đường núi”, thế nào là đau chân thật sự.
- ✅ VMM Sapa 100km — Vietnam Mountain Marathon, cự ly nhân đôi. Đây là lúc tôi biết mình có thể đi xa hơn mình tưởng rất nhiều.
- ✅ Ironman 140.6 — bơi 3,8km, đạp 180km, chạy 42km liên tiếp. Tôi hoàn thành với thời gian 11 giờ 27 phút, lọt top 9 Việt Nam. Đây là cột mốc tôi tự hào nhất về sức bền tổng hợp.
- ✅ Ultra Trail Cao Bằng 100 miles (≈160km) — ba ngày hai đêm băng qua những cung đường hiểm trở, bùn đất, sương mù và lạnh buốt. Đích đến của cả hành trình.
- ✅ Full Marathon Techcombank — và để chắc chắn cơ thể mình đã thật sự thay đổi, tôi chạy trọn 42km marathon chỉ 7 ngày sau khi hoàn thành ultra trail 160km.
Nhìn danh sách này, chính tôi đôi lúc cũng không tin. Người đàn ông sợ thể thao đã đi được đến đây. Không phải nhờ tài năng. Nhờ việc không bỏ cuộc sau bước chân đầu tiên.
Khoảnh khắc tôi gục xuống trên đường ultra — và cách tôi đứng dậy
Tôi sẽ không kể với anh chị rằng hành trình ultra trail 160km toàn màu hồng. Nó không.
Có một đoạn trong đêm thứ hai, khi cơ thể tôi đã cạn kiệt, chân phồng rộp, đầu óc mụ mị vì thiếu ngủ, tôi ngồi thụp xuống bên vệ đường. Cái giọng nói trong đầu bắt đầu thì thầm những lời quen thuộc — chính là cái giọng của người đàn ông sợ thể thao ngày xưa: “Đủ rồi. Dừng lại đi. Không ai trách mày đâu. Mày đã đi xa lắm rồi.”
Đó là khoảnh khắc thật sự của một cuộc ultra. Không phải cái vạch đích lộng lẫy trên ảnh — mà là cái vệ đường tối tăm, nơi không ai nhìn thấy bạn, nơi chỉ có bạn và quyết định bỏ cuộc hay đi tiếp.
Tôi ngồi đó vài phút. Rồi tôi nhớ đến câu tôi luôn tự nói: “Người chiến thắng không phải là người nhanh nhất, mà là người không bỏ cuộc.” Tôi nghĩ đến đội ngũ ở Yimex đang tin vào tôi. Tôi nghĩ đến ba đứa con gái. Tôi nghĩ đến việc nếu tôi bỏ cuộc ở đây, tôi sẽ mang cái “tôi không thể” đó về nhà, về công ty, về mọi thứ tôi làm.
Và tôi đứng dậy. Một bước. Rồi một bước nữa. Đó là tất cả những gì cần làm — chỉ một bước tiếp theo, không cần nghĩ đến 40km còn lại.
Người chiến thắng không phải là người nhanh nhất, mà là người không bỏ cuộc.
— Nguyễn Đức Tốt

Bài học vượt giới hạn tôi mang vào đời và vào kinh doanh
Điều kỳ lạ là: tôi vào đường ultra để rèn thân, nhưng thứ thay đổi nhiều nhất lại là cái đầu và cách tôi điều hành công ty.
Suốt hơn 12 năm làm kinh doanh, có giai đoạn tôi từng chạy sale 200km một ngày, gõ cửa từng đại lý, xây Yimex từ con số không. Tôi tưởng mình đã hiểu thế nào là bền bỉ. Nhưng ultra trail dạy tôi những bài học sâu hơn, cụ thể hơn:
- ✅ Mọi thứ vĩ đại đều bắt đầu từ bước chân đầu tiên. Từ 1km đầu tiên đến 160km, không có phép màu — chỉ có bước đầu tiên được lặp lại đủ nhiều lần. Trong kinh doanh cũng vậy: đừng đợi đủ điều kiện mới bắt đầu.
- ✅ Người không bỏ cuộc mới về đích. Khi Yimex gặp khó khăn thật — có lúc không đơn hàng, giá nguyên liệu tăng, thiếu nhân sự — tôi không cho phép mình hay đội ngũ “gục ngã bên vệ đường”. Cứ một bước tiếp theo.
- ✅ Đồng đội là sức mạnh. Không ai chạy 160km một mình. Tôi xây văn hóa Yimex như một đội chạy tiếp sức — mỗi người giữ vững phần đường của mình để cả đội về đích.
- ✅ Giới hạn chỉ là tưởng tượng. Nếu người sợ thể thao có thể chạy 160km, thì cái mục tiêu kinh doanh mà bạn đang thấy “quá sức” kia, có thật sự bất khả thi không?
Đó là lý do tôi tin: rèn thân là rèn chí. Một CEO chịu được cái đau của 160km đường rừng sẽ nhìn khủng hoảng thị trường bằng con mắt rất khác. Không hoảng. Chỉ hỏi: bước tiếp theo là gì?

Câu hỏi thường gặp về ultra trail 160km và chạy bộ đường dài
Ultra trail 160km là gì?
Ultra trail (siêu marathon đường mòn) là những cự ly chạy vượt quá 42km marathon truyền thống, diễn ra trên địa hình núi rừng tự nhiên. Cự ly 160km (tương đương 100 miles) là một trong những thử thách khắc nghiệt nhất, thường phải chạy liên tục qua nhiều ngày đêm, băng qua bùn đất, sương mù, dốc cao và cả bóng tối. Nó thử thách sức bền, ý chí và khả năng tự chăm sóc bản thân nhiều hơn là tốc độ.
Người mới nên bắt đầu tập chạy từ đâu?
Từ bước chân đầu tiên, đúng nghĩa đen. Bản thân tôi ngày đầu chưa chạy nổi 1km. Đừng nhìn vào 160km — hãy nhìn vào buổi chạy ngày mai. Bắt đầu với 1-2km, chạy đều đặn, tăng dần cự ly theo tuần. Tìm một cộng đồng chạy để có người đồng hành. Cơ thể sẽ thích nghi nhanh hơn bạn nghĩ rất nhiều.
Người sợ thể thao, sức khỏe yếu có chạy được không?
Được. Tôi là bằng chứng sống. Tôi từng sợ thể thao, sức khỏe yếu, luôn viện cớ không có thời gian. Vấn đề chưa bao giờ là đôi chân — nó là cái đầu. Khi bạn quyết định bước bước đầu tiên và không bỏ cuộc sau đó, cơ thể sẽ đi theo. Tất nhiên, hãy tập từ nhỏ đến lớn và lắng nghe cơ thể mình.
Mất bao lâu để đi từ người mới đến chạy được ultra?
Với tôi là khoảng một năm rưỡi, từ chỗ chưa chạy nổi 1km đến hoàn thành ultra trail 160km. Nhưng con số đó không quan trọng bằng sự đều đặn. Không phải ai cũng cần chạy 160km — điều quan trọng là mỗi tháng bạn đi xa hơn cái giới hạn cũ của mình một chút.
Về tác giả
Tôi là Nguyễn Đức Tốt, CEO Công ty TNHH Xuất Nhập Khẩu Yimex — nhà máy sản xuất phân bón đặt tại KCN Thái Hòa, Xã Đức Lập, Tây Ninh. Hơn 12 năm trong ngành, tôi xây dựng Yimex từ hai bàn tay trắng, từng ngày rong ruổi hàng trăm cây số đi sale để hiểu từng nhà vườn, từng đại lý cần gì.
Ngoài công việc, tôi là một vận động viên phong trào: người hoàn thành Ironman 140.6 (11h27, top 9 Việt Nam), VMM Sapa 100km, và Ultra Trail Cao Bằng 160km — dù xuất phát điểm chỉ là một người sợ thể thao. Tôi tin rằng tư duy vượt giới hạn trên đường chạy cũng chính là tư duy giúp một người kinh doanh đi đường dài mà không gục ngã.
Nếu anh chị muốn hiểu thêm về con người và tư duy đằng sau Yimex, mời đọc bài Nguyễn Đức Tốt là ai — người đứng sau Yimex. Còn nếu anh chị đang ấp ủ khởi nghiệp, có thể tham khảo hành trình khởi nghiệp kinh doanh phân bón từ một nhân viên sale.

Bước chân đầu tiên của anh chị là gì?
Tôi kể câu chuyện này không phải để khoe huy chương. Tôi kể vì tôi tin rằng ai đó đang đọc đến đây cũng có một “160km” của riêng mình — một mục tiêu, một giấc mơ, một con số kinh doanh mà mình đang tự nhủ “chắc không làm nổi”.
Vậy tôi hỏi thật: điều gì đang là “giới hạn” của anh chị lúc này — và liệu nó có thật, hay chỉ là tưởng tượng?
Nếu câu chuyện này chạm được vào anh chị, tôi mời anh chị làm ba việc nhỏ:
- ✅ Đọc thêm các bài chia sẻ khác trên nguyenductot.com về tư duy vượt giới hạn trong đời và trong kinh doanh.
- ✅ Tải miễn phí ebook của tôi tại tangsach.nguyenductot.com/ebook2 — những đúc kết tôi rút ra trên hành trình xây dựng doanh nghiệp.
- ✅ Nếu muốn trò chuyện trực tiếp, cứ nhắn Zalo cho tôi qua số 0778 518 818. Tôi luôn sẵn lòng lắng nghe câu chuyện của anh chị.
Và dù anh chị làm gì hôm nay — chạy bộ, khởi nghiệp, hay chỉ đơn giản là đứng dậy sau một cú vấp — hãy nhớ: bạn không cần thấy hết con đường. Bạn chỉ cần bước bước tiếp theo.








